Tập 1 - Mang Bụng Bầu Bỏ Trốn, Nào Ngờ Hắn Là Thái Tử

Ngày cập nhật: 07/01/2026 06:34
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Lượt xem: 76 lượt
Quảng cáo

Trạng thái: Đang ra (tập 4)

Truyện dài: 10 tập (173 Chương)

Văn Án Truyện

Mấy tháng trước, Tri phủ mới nhậm chức ở Dương Châu mặc kệ cho cậu em vợ mình ức hiếp dân lành, vơ vét của cải, chèn ép các nhà giàu lớn trong vùng.

Gia đình Cố Nghiên Linh là một cự phú đứng mũi chịu sào, bị bọn chúng ăn mòn, bòn rút.

Không chỉ thế, cha hắn đến cửa còn bị mọi cách nhục mạ. Từ trước đến nay, Cố Nghiên Linh vốn ngang ngược nổi tiếng Dương Châu, chưa từng phải chịu sự ủy khuất này. Thật sự khinh người quá đáng!

Bất lực không thể trừng trị được bọn chúng, cho đến khi hắn phát hiện Tri phủ lại khom lưng quỵ gối, nịnh nọt đến cực điểm trước một nam nhân tuấn tú lạnh lùng, khí chất bất phàm.

Hắn đoán chừng người này chắc chắn là đại nhân vật từ kinh thành đến.

Đáng giận! Hắn lẽ ra nên thi đỗ công danh, nhập triều làm tướng để chém đầu đám cẩu quan khinh người nịnh bợ, trước kiêu căng sau khúm núm này!

Nghĩ lại lời thầy dạy bình phẩm văn chương hắn hôi thối không ngửi nổi.

Cố Nghiên Linh:…

Ha ha, làm quan còn khó hơn ngủ cùng nam nhân để thổi gối đầu phong (thuyết phục bằng lời mật ngọt) hầu hạ hắn chém cẩu quan vạn lần…

Ân?! Thổi gối đầu phong?

Ngày hôm sau, Cố Nghiên Linh thay đổi dung mạo thành một bộ mặt cực kỳ bình thường, trà trộn vào phủ đệ nam nhân kia làm gã sai vặt. Cho dù không thể thổi gối đầu phong, hắn cũng muốn làm gã sai vặt được sủng ái nhất!

Ngày ngày “Thiếu gia ơi” “Thiếu gia à” mà tán tỉnh, lấy lòng, dùng hết cả người thủ đoạn để trêu chọc nam nhân.

Hồ Gia Uy thân là cậu em vợ của Tri phủ Dương Châu, ai mà không tâng bốc, đón ý hắn?

Ở tửu lâu lại bị một thiếu niên dung mạo bình thường hất rượu vào người. Hắn còn chưa kịp gây khó dễ, người nọ đã chống nạnh trừng mắt, lớn tiếng chất vấn: “Ngươi cái tên ác ôn mù quáng này, dám chạm vào rượu của gia gia ngươi!”

Dứt lời xoay người bỏ chạy.

Hồ Gia Uy dẫn đám lâu la đuổi theo mắng: “Hôm nay không lột da của ngươi ra, ngươi liền không biết Dương Châu ai làm chủ!”

Vừa dứt lời, hắn thấy đại nhân vật mà tỷ phu hắn phải cúi đầu khom lưng hầu hạ đang đứng ở đó.

Kia thiếu niên còn vẻ mặt đáng thương, đổi trắng thay đen: “Thiếu gia cứu ta! Chẳng qua chỉ là vẩy rượu lên người hắn, mà hắn đã kêu đánh kêu g.iết, còn đòi lột da ta đây!”

Hồ Gia Uy:…???

Vị đại nhân vật vốn cao cao tại thượng không thèm liếc mắt nhìn tỷ phu hắn một cái, thế mà lại nghe lọt lời này. Ánh mắt lạnh băng thấu xương của người kia nhìn chằm chằm vào Hồ Gia Uy, nhất thời làm hắn mềm nhũn đầu gối, ướt đẫm áo quần vì sợ.

Những đơn kiện về hành vi phạm tội của Tri phủ bay đến trước mặt đại nhân vật như tuyết rơi. Rất nhanh, Tri phủ bị cách chức điều tra, cậu em vợ làm càn làm bậy cũng bị liên lụy, cùng nhau ném vào nhà tù. Bách tính Dương Châu đều hoan hô ca ngợi.

Cố Nghiên Linh đang muốn xong việc là rút lui, không ngờ nam nhân kia lại muốn cùng hắn thành thân.

Cố Nghiên Linh:???

Không cần a, không cần a! Chỉ là ngủ mấy đêm, thật sự không cần quá phụ trách!

Không dám cho người kia biết sự thật, Cố Nghiên Linh bỏ trốn suốt đêm khỏi thành Dương Châu.

Bốn tháng sau, cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên.

Cố Nghiên Linh:?

Sau khi bắt mạch.

Hắn mang thai! Hắn là một nam nhân! Sao lại có thể mang thai?

Thái tử đương triều Tiêu Hành Hàn luôn luôn khắc chế giữ lễ, thanh tâm quả dục.

Khi dưỡng bệnh ở thành Dương Châu, hắn bị một hạ nhân không biết trời cao đất rộng mọi cách quấn quýt, câu dẫn.

Ban đầu hắn mắt lạnh làm ngơ, muốn xem rốt cuộc kẻ có tư chất bình thường như vậy lấy đâu ra sự tự tin?

Dưới sự tính kế và lanh lợi giảo hoạt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn kia, ngày qua ngày, hắn lại khó lòng tự kiềm chế mà… Động lòng.

Hắn đã chấp nhận tình cảm này.

Chỉ định dẫn người về kinh, xin chỉ dụ của Phụ hoàng ban cho hắn danh phận Thái tử phi. Dù phải cãi lại ý kiến số đông, hắn cũng chấp nhận. Nhưng, người vừa đêm qua còn thân mật kề bên tai đã biến mất.

Lật tung cả thành Dương Châu, người kia cứ như bốc hơi khỏi nhân gian.

Cho đến khi, hắn ở kinh thành thấy một người với khuôn mặt tuyệt sắc rực rỡ, kêu gọi bạn bè, cưỡi ngựa đi qua. Phong thái giữa hàng mày, mỗi nụ cười cử chỉ đều cực kỳ giống người hắn tìm bấy lâu.

Cha của Cố Nghiên Linh làm ăn lớn, cả nhà di dời đến kinh thành, cuộc sống trôi qua cực kỳ sung sướng. Nào ngờ, người nam nhân năm đó hắn trêu chọc lại là Thái tử đương triều!

Lại còn tình cờ gặp giữa đường, bị cưỡng ép đưa đến trước mặt Thái tử điện hạ.

Cố Nghiên Linh cố gắng giữ bình tĩnh.

Ánh mắt Thái tử điện hạ lộ ra vẻ xem xét: “Ngươi, rất giống vong thê (thê tử đã mất) của ta.”

Cố Nghiên Linh đầy mặt vô tội: “Thái tử điện hạ ngài thật biết nói đùa. Kinh thành ai mà không biết ngài chưa cưới vợ, vị trí Thái tử phi đến nay vẫn còn trống cơ mà.”

Đối phương lộ ra một giọng nói nguy hiểm vang lên: “Cách nói chuyện như vậy, lại càng giống.”

Cố Nghiên Linh:…

Ôi thôi xong rồi, đánh chết cũng không dám thừa nhận người đã lừa gạt, trêu đùa Thái tử rồi bỏ đi năm đó chính là hắn.

Càng không thể để Thái tử biết hắn còn sinh ra một tiểu hoàng tử!!

Đọc Truyện Cho Bạn: Chúc Các Bạn Nghe Truyện Vui Vẻ! ^^
Loading

Trạng thái: Đang ra (tập 4)

Truyện dài: 10 tập (173 Chương)

Ủng hộ (Donate) cho kênh
Quảng cáo

Danh sách chương

Văn Án Truyện

Mấy tháng trước, Tri phủ mới nhậm chức ở Dương Châu mặc kệ cho cậu em vợ mình ức hiếp dân lành, vơ vét của cải, chèn ép các nhà giàu lớn trong vùng.

Gia đình Cố Nghiên Linh là một cự phú đứng mũi chịu sào, bị bọn chúng ăn mòn, bòn rút.

Không chỉ thế, cha hắn đến cửa còn bị mọi cách nhục mạ. Từ trước đến nay, Cố Nghiên Linh vốn ngang ngược nổi tiếng Dương Châu, chưa từng phải chịu sự ủy khuất này. Thật sự khinh người quá đáng!

Bất lực không thể trừng trị được bọn chúng, cho đến khi hắn phát hiện Tri phủ lại khom lưng quỵ gối, nịnh nọt đến cực điểm trước một nam nhân tuấn tú lạnh lùng, khí chất bất phàm.

Hắn đoán chừng người này chắc chắn là đại nhân vật từ kinh thành đến.

Đáng giận! Hắn lẽ ra nên thi đỗ công danh, nhập triều làm tướng để chém đầu đám cẩu quan khinh người nịnh bợ, trước kiêu căng sau khúm núm này!

Nghĩ lại lời thầy dạy bình phẩm văn chương hắn hôi thối không ngửi nổi.

Cố Nghiên Linh:…

Ha ha, làm quan còn khó hơn ngủ cùng nam nhân để thổi gối đầu phong (thuyết phục bằng lời mật ngọt) hầu hạ hắn chém cẩu quan vạn lần…

Ân?! Thổi gối đầu phong?

Ngày hôm sau, Cố Nghiên Linh thay đổi dung mạo thành một bộ mặt cực kỳ bình thường, trà trộn vào phủ đệ nam nhân kia làm gã sai vặt. Cho dù không thể thổi gối đầu phong, hắn cũng muốn làm gã sai vặt được sủng ái nhất!

Ngày ngày “Thiếu gia ơi” “Thiếu gia à” mà tán tỉnh, lấy lòng, dùng hết cả người thủ đoạn để trêu chọc nam nhân.

Hồ Gia Uy thân là cậu em vợ của Tri phủ Dương Châu, ai mà không tâng bốc, đón ý hắn?

Ở tửu lâu lại bị một thiếu niên dung mạo bình thường hất rượu vào người. Hắn còn chưa kịp gây khó dễ, người nọ đã chống nạnh trừng mắt, lớn tiếng chất vấn: “Ngươi cái tên ác ôn mù quáng này, dám chạm vào rượu của gia gia ngươi!”

Dứt lời xoay người bỏ chạy.

Hồ Gia Uy dẫn đám lâu la đuổi theo mắng: “Hôm nay không lột da của ngươi ra, ngươi liền không biết Dương Châu ai làm chủ!”

Vừa dứt lời, hắn thấy đại nhân vật mà tỷ phu hắn phải cúi đầu khom lưng hầu hạ đang đứng ở đó.

Kia thiếu niên còn vẻ mặt đáng thương, đổi trắng thay đen: “Thiếu gia cứu ta! Chẳng qua chỉ là vẩy rượu lên người hắn, mà hắn đã kêu đánh kêu g.iết, còn đòi lột da ta đây!”

Hồ Gia Uy:…???

Vị đại nhân vật vốn cao cao tại thượng không thèm liếc mắt nhìn tỷ phu hắn một cái, thế mà lại nghe lọt lời này. Ánh mắt lạnh băng thấu xương của người kia nhìn chằm chằm vào Hồ Gia Uy, nhất thời làm hắn mềm nhũn đầu gối, ướt đẫm áo quần vì sợ.

Những đơn kiện về hành vi phạm tội của Tri phủ bay đến trước mặt đại nhân vật như tuyết rơi. Rất nhanh, Tri phủ bị cách chức điều tra, cậu em vợ làm càn làm bậy cũng bị liên lụy, cùng nhau ném vào nhà tù. Bách tính Dương Châu đều hoan hô ca ngợi.

Cố Nghiên Linh đang muốn xong việc là rút lui, không ngờ nam nhân kia lại muốn cùng hắn thành thân.

Cố Nghiên Linh:???

Không cần a, không cần a! Chỉ là ngủ mấy đêm, thật sự không cần quá phụ trách!

Không dám cho người kia biết sự thật, Cố Nghiên Linh bỏ trốn suốt đêm khỏi thành Dương Châu.

Bốn tháng sau, cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên.

Cố Nghiên Linh:?

Sau khi bắt mạch.

Hắn mang thai! Hắn là một nam nhân! Sao lại có thể mang thai?

Thái tử đương triều Tiêu Hành Hàn luôn luôn khắc chế giữ lễ, thanh tâm quả dục.

Khi dưỡng bệnh ở thành Dương Châu, hắn bị một hạ nhân không biết trời cao đất rộng mọi cách quấn quýt, câu dẫn.

Ban đầu hắn mắt lạnh làm ngơ, muốn xem rốt cuộc kẻ có tư chất bình thường như vậy lấy đâu ra sự tự tin?

Dưới sự tính kế và lanh lợi giảo hoạt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn kia, ngày qua ngày, hắn lại khó lòng tự kiềm chế mà… Động lòng.

Hắn đã chấp nhận tình cảm này.

Chỉ định dẫn người về kinh, xin chỉ dụ của Phụ hoàng ban cho hắn danh phận Thái tử phi. Dù phải cãi lại ý kiến số đông, hắn cũng chấp nhận. Nhưng, người vừa đêm qua còn thân mật kề bên tai đã biến mất.

Lật tung cả thành Dương Châu, người kia cứ như bốc hơi khỏi nhân gian.

Cho đến khi, hắn ở kinh thành thấy một người với khuôn mặt tuyệt sắc rực rỡ, kêu gọi bạn bè, cưỡi ngựa đi qua. Phong thái giữa hàng mày, mỗi nụ cười cử chỉ đều cực kỳ giống người hắn tìm bấy lâu.

Cha của Cố Nghiên Linh làm ăn lớn, cả nhà di dời đến kinh thành, cuộc sống trôi qua cực kỳ sung sướng. Nào ngờ, người nam nhân năm đó hắn trêu chọc lại là Thái tử đương triều!

Lại còn tình cờ gặp giữa đường, bị cưỡng ép đưa đến trước mặt Thái tử điện hạ.

Cố Nghiên Linh cố gắng giữ bình tĩnh.

Ánh mắt Thái tử điện hạ lộ ra vẻ xem xét: “Ngươi, rất giống vong thê (thê tử đã mất) của ta.”

Cố Nghiên Linh đầy mặt vô tội: “Thái tử điện hạ ngài thật biết nói đùa. Kinh thành ai mà không biết ngài chưa cưới vợ, vị trí Thái tử phi đến nay vẫn còn trống cơ mà.”

Đối phương lộ ra một giọng nói nguy hiểm vang lên: “Cách nói chuyện như vậy, lại càng giống.”

Cố Nghiên Linh:…

Ôi thôi xong rồi, đánh chết cũng không dám thừa nhận người đã lừa gạt, trêu đùa Thái tử rồi bỏ đi năm đó chính là hắn.

Càng không thể để Thái tử biết hắn còn sinh ra một tiểu hoàng tử!!

Loading