Tập 3 - Nhặt Được Tiểu Phu Lang Thanh Tú

Ngày cập nhật: 06/01/2026 15:08
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Lượt xem: 161 lượt
Quảng cáo

Trạng thái: Hoàn thành

Truyện dài: 8 tập (141 Chương)

Văn Án Truyện

Không Khoa Cử, Không Bàn Tay Vàng, Không Trọng Sinh, Không Xuyên Không

Cuộc sống làm ruộng với cơm áo gạo tiền mắm muối tương dấm trà, chăm chỉ cày cấy hai đầu bờ ruộng, xen kẽ những sinh hoạt vụn vặt hằng ngày, cùng với những đoạn miêu tả mỹ vị về ba bữa cơm. Cuộc sống sơn thôn bình dị, cả gia đình hạnh phúc đoàn kết, đưa ngày tháng ngày càng rực rỡ. Pháo hoa nhân gian chẳng qua là xuân hạ thu đông, một ấm trà nóng, hai miếng bánh nướng giòn, ba bữa cơm bốn mùa.

Góc nhìn của Thụ:

Quý Ly là thứ ca nhi của một gia đình giàu có. Sau khi gia chủ chết, đám con vợ lẽ bị đại nương tử bán cho mẹ mìn.

Hắn vốn bị bán vào thanh lâu. Vào thời khắc quan trọng, hắn liều chết phản kháng, nhảy từ trên lầu xuống nên bị gãy chân. Mẹ mìn kéo hắn về, định sống sờ sờ hành hạ hắn đến chết, không ngờ lại bị một hán tử nông gia mua về.

Hán tử kia thân thể cường tráng, da đen bóng, lại sinh ra một thân cơ bắp, đặc biệt trên mặt lại có một vết sẹo đao như của thổ phỉ, nhìn qua vô cùng dọa người.

Quý Ly ban đầu nghĩ mình lại lần nữa rơi vào miệng hổ. Nào ngờ, hán tử trông như sơn phỉ này lại ôn nhu cẩn thận, đối đãi người khác rộng lượng có lễ, làm việc thì vô cùng chịu khó.

Quý Ly thầm nghĩ: Phải tìm cách gả cho hắn.

Góc nhìn của Công:

Lục Cảnh Sơn đến Trấn Cát Tường bán sản vật nhà làm. Tình cờ thấy mẹ mìn đang rao bán đám cô nương, tiểu ca nhi mới thu về.

Nhà hắn là hộ nông dân nghèo khó, làm gì có tiền nhàn rỗi. Đang định rời đi, Lục Cảnh Sơn vô tình liếc thấy một tiểu ca nhi đầu bù tóc rối, nửa chết nửa sống nằm trong góc.

Hắn nghĩ nếu không mua người này, e rằng hắn sống không được mấy ngày nữa. Động lòng trắc ẩn, Lục Cảnh Sơn tiêu hết số tiền trên người để mua người về.

Về nhà, Nương của Lục Cảnh Sơn cứ tưởng nhi tử mình đã thông suốt, biết tìm tức phụ cho mình. Ai ngờ, tráng hán Lục Cảnh Sơn hai mươi tuổi chưa lập gia đình lại nói bừa: Nuôi người này khỏe lại thì cho hắn đi, hắn tuyệt không phải kẻ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

Nào ngờ, tiểu ca mua về này, sau khi tắm rửa sạch sẽ, lại bất ngờ tú khí xinh đẹp! Hắn khóc lóc ủy khuất nói: “Ngươi không cần ta, có phải chê ta xấu không?”

Lục Cảnh Sơn gãi gáy, không dám nhìn thẳng hắn. Xấu làm sao được! Cả thôn trên xóm dưới, hắn chưa từng thấy ai trắng trẻo đẹp đẽ như thế!

Sau này, tiểu ca nhi tên Quý Ly này đã trở thành phu lang của hắn. Chàng cần mẫn hiền huệ, tay chân lanh lẹ, xử lý nhà cửa gọn gàng ngăn nắp...

Dưới sự nỗ lực của hai vợ chồng, ngày tháng cũng ngày càng rực rỡ.

Đọc Truyện Cho Bạn: Chúc Các Bạn Nghe Truyện Vui Vẻ! ^^
Loading

Trạng thái: Hoàn thành

Truyện dài: 8 tập (141 Chương)

Ủng hộ (Donate) cho kênh
Quảng cáo

Danh sách chương

Văn Án Truyện

Không Khoa Cử, Không Bàn Tay Vàng, Không Trọng Sinh, Không Xuyên Không

Cuộc sống làm ruộng với cơm áo gạo tiền mắm muối tương dấm trà, chăm chỉ cày cấy hai đầu bờ ruộng, xen kẽ những sinh hoạt vụn vặt hằng ngày, cùng với những đoạn miêu tả mỹ vị về ba bữa cơm. Cuộc sống sơn thôn bình dị, cả gia đình hạnh phúc đoàn kết, đưa ngày tháng ngày càng rực rỡ. Pháo hoa nhân gian chẳng qua là xuân hạ thu đông, một ấm trà nóng, hai miếng bánh nướng giòn, ba bữa cơm bốn mùa.

Góc nhìn của Thụ:

Quý Ly là thứ ca nhi của một gia đình giàu có. Sau khi gia chủ chết, đám con vợ lẽ bị đại nương tử bán cho mẹ mìn.

Hắn vốn bị bán vào thanh lâu. Vào thời khắc quan trọng, hắn liều chết phản kháng, nhảy từ trên lầu xuống nên bị gãy chân. Mẹ mìn kéo hắn về, định sống sờ sờ hành hạ hắn đến chết, không ngờ lại bị một hán tử nông gia mua về.

Hán tử kia thân thể cường tráng, da đen bóng, lại sinh ra một thân cơ bắp, đặc biệt trên mặt lại có một vết sẹo đao như của thổ phỉ, nhìn qua vô cùng dọa người.

Quý Ly ban đầu nghĩ mình lại lần nữa rơi vào miệng hổ. Nào ngờ, hán tử trông như sơn phỉ này lại ôn nhu cẩn thận, đối đãi người khác rộng lượng có lễ, làm việc thì vô cùng chịu khó.

Quý Ly thầm nghĩ: Phải tìm cách gả cho hắn.

Góc nhìn của Công:

Lục Cảnh Sơn đến Trấn Cát Tường bán sản vật nhà làm. Tình cờ thấy mẹ mìn đang rao bán đám cô nương, tiểu ca nhi mới thu về.

Nhà hắn là hộ nông dân nghèo khó, làm gì có tiền nhàn rỗi. Đang định rời đi, Lục Cảnh Sơn vô tình liếc thấy một tiểu ca nhi đầu bù tóc rối, nửa chết nửa sống nằm trong góc.

Hắn nghĩ nếu không mua người này, e rằng hắn sống không được mấy ngày nữa. Động lòng trắc ẩn, Lục Cảnh Sơn tiêu hết số tiền trên người để mua người về.

Về nhà, Nương của Lục Cảnh Sơn cứ tưởng nhi tử mình đã thông suốt, biết tìm tức phụ cho mình. Ai ngờ, tráng hán Lục Cảnh Sơn hai mươi tuổi chưa lập gia đình lại nói bừa: Nuôi người này khỏe lại thì cho hắn đi, hắn tuyệt không phải kẻ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

Nào ngờ, tiểu ca mua về này, sau khi tắm rửa sạch sẽ, lại bất ngờ tú khí xinh đẹp! Hắn khóc lóc ủy khuất nói: “Ngươi không cần ta, có phải chê ta xấu không?”

Lục Cảnh Sơn gãi gáy, không dám nhìn thẳng hắn. Xấu làm sao được! Cả thôn trên xóm dưới, hắn chưa từng thấy ai trắng trẻo đẹp đẽ như thế!

Sau này, tiểu ca nhi tên Quý Ly này đã trở thành phu lang của hắn. Chàng cần mẫn hiền huệ, tay chân lanh lẹ, xử lý nhà cửa gọn gàng ngăn nắp...

Dưới sự nỗ lực của hai vợ chồng, ngày tháng cũng ngày càng rực rỡ.

Loading